Chuyên trang thông tin

Mẹ! (phần 4)

 Thời sinh viên chị cũng đi cái xe ấy suốt đấy. Mà cả cái máy khâu cũ kỹ này nữa. Hai dì đi học suốt ngày, chỉ có tết và hè là về cần máy móc gì đâu. Cho con mang xuống, may tã lót, quần áo cho cháu.
Tôi nhìn lại căn nhà bé nhỏ, có lẽ chỉ còn cái bàn thờ là sang trọng nhất, lúc nào cũng có khói hương.
Sáng thứ hai tôi lên đường. Thức dậy từ rất sớm, tôi đã ngửi thấy mùi xôi nếp thơm lừng khắp nhà, bóng mẹ bập bùng bên bếp lửa.
- Sao dậy sớm thế hả con, cứ ngủ cho đẫy giấc đi không mệt lại say xe...Mẹ đã sắp sẵn mọi thứ: cho con rồi, đi đường phải cẩn thận con nhé, không rồi lại bị rạch túi như lần trước ấy. Mẹ khẽ thở dài: “Còn ít tháng nữa chị con sinh, mẹ lo lắm. Hôm nọ trở giời, mẹ phải nhờ cái vân gánh đỡ ít nước. Lát nữa, mẹ cũng phải sang anh Nam giật tạm ít tiền, đỡ đần cho hai mẹ con nó chứ. Thôi! con không phải chào, để cho chị con ngủ thêm chút nữa. À, tối qua, lúc con đi chơi, con Mai nói với mẹ, bảo con nhớ đến nhà nó tưới mấy cây sứ Thái Lan mới trồng, sợ chồng nó mải viết lách, thở than quên mất. Con nhớ nhé. Mẹ chuẩn bị đi cấy đây”.
Tôi xa xót nhìn bàn chân nứt nẻ, nhăn nheo, tái nhợt vì ngâm nước suốt ngày của mẹ. Lát nữa thôi mẹ tôi lại run rẩy giữa cánh đồng lộng gió, lại vắt kiệt sức lực nuôi chúng tôi và... cho đến bao giờ đây Mẹ ơi? Chắc chị Mai tôi vẫn còn say sưa trong giấc nồng. Từ ngày là cô gái Hà Nội. Có bao giờ chị tôi nhìn lại bàn chân của mẹ mình không nhỉ? Chị có biết rằng mái đầu của mẹ không sợi nào còn xanh không?
Đi cấy thôi, bà Tiên ơi-bà Thanh quẩy quả bước vào cổng. Các cô con gái lại về thăm mẹ đấy hả. Sắp tốt nghiệp bác sĩ rồi hả cháu. Bà thật là phúc đức quá.
Truyện ngắn của Thanh Ngân – Báo phụ nữ Hà Nội – Năm thứ sáu số 10 (108) ra ngày 5-11 đến 20-11-1991
 
10/07/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *