Chuyên trang thông tin

Mẹ! (phần 1)

 Cái tin chị Mai tôi sắp cưới lan nhanh khắp làng. Vừa chập tối, căn nhà bé nhỏ của gia đình tôi đã chật ních người đến chơi. Kẻ đến vì hiếu kỳ tò mò, người đến để chia vui. Vội vàng xách siêu nước từ dưới bếp lên, tôi đã nghe thấy giọng ồn ào của bà Thành: “Nhà bà Tiến thật là có phúc, bốn cô con gái, cô nào cũng học hành đến nơi đến chốn, lại toàn học đại học ở Hà Nội. Chị cả thì yên ấm rồi này. Còn con Mai, vừa ra trường xin được việc làm ở Hà Nội, lại được làm dâu một gia đình gia giáo. Thật là bõ công thắt lưng, buộc bụng nuôi con. Ông ấy cũng mát mặt nơi suối vàng...”.
Mẹ tôi mồm cười rạng rỡ. Chao ôi, lâu lắm rồi mẹ tôi mới có lại được nụ cười ấy. Bố tôi mất khi mẹ mới có ngoài 30 tuổi. Bao vất vả, toan to của đời thường, một mình mẹ tôi chèo chống. Mái tóc mẹ bạc dần cho bốn đứa tôi khôn lớn. Rồi cả bốn đứa thay nhau đi học xa. Mỗi lần ở trường về, tôi lại rân rấn nước mắt dõi tìm mẹ bóng mẹ trên cánh đồng chiêm quanh năm ngập nước. Ở quê tôi, mùa rét, trước khi bước xuống ruộng, mọi người hay uống một chút nước mắm cho ấm người. Nhà ăn ở ký túc bao giờ cũng có một nồi nước mắm to và mỗi bữa ăn, tôi đều nhìn thấy hình dáng mẹ gầy guộc, run rẩy giữa cánh đồng lộng gió...
Chị Mai bước ra chào mọi người với cái áo nỉ đỏ ngoại rực rỡ đóng trong chiếc quần bò Mỹ chật căng. Chao ơi, chị xinh quá! Mới có 6 năm ra Hà Nội mà chị hoàn toàn đổi khác, không còn chút dấu vết nào của một cô bé Mai tần tảo, lam lũ ngày xưa. Mấy cô gái mới lớn háo hức ngắm chị rồi xuýt xoa “Đúng là gái Hà Nội có khác. Tôi biết, thế nào ngày mai cái áo của chị lại được chúng nó thi nhau xỏ thử rồi lại thi nhau gửi tiền mua. Mấy ông bà già tíu tít hỏi chuyện chị: “Thế ông bà thân sinh ra anh ấy làm gì?”. “Đều là giáo viên cả ạ”. “Thế thì còn gì bằng nữa. Nhiều chữ nghĩa phúc đức lắm cháu ạ...”.
Truyện ngắn của Thanh Ngân – Báo phụ nữ Hà Nội – Năm thứ sáu số 10 (108) ra ngày 5-11 đến 20-11-1991
 
10/07/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *