Chuyên trang thông tin

Cái đẹp trong tiết mục dây dọc

Tiếng nhạc vang lên, một cô gái chạy ào ra sân khấu, đầu đội mũi chùm, khăn choàng bay phấp phới. Bằng một vòng quay đẹp mắt, cô hất tung khăn choàng, để lộ một thân hình tuyệt đẹp trong bộ áo màu xanh bó sát với những đường kim tuyến lấp lánh lượng sóng gợi cảm, cánh tay mềm mại uốn lượn, chiếc đầu lắc lư kiêu hãnh, đôi mắt, đôi môi rạng rỡ nụ cười tươi… Ngay phút đầu tiên xuất hiện trong hình tượng rắn, Kim Anh đã thu hút được khán giả bằng vẻ đẹp vừa duyên dáng hấp dẫn, vừa kỳ ảo bí hiểm. Theo tiếng kèn Trompet bay bổng tha thiết của người yêu, Kim Anh uốn mình theo dây dọc mềm mại vươn lên cao. Dây dọc trở thành một bộ phận hòa quyện với hình tượng con rắn của Kim Anh. Lúc mềm như thân rắn xoắn bện vào nhau, lúc như sợi dây chung chiêng chỉ là một điểm tựa cho Kim Anh quay tít với tốc độ chóng mặt. Cuối bài biểu diễn miệng ngậm chặt ở đầu dây, đến độ vòng quay cực lớn bất ngờ buông tay, xổ tung mái tóc dài đen mượt, Kim Anh bay trong tiếng nhạc ngày càng dâng cao… Bằng một vũ điêu rắn, Kim Anh cúi chào khán giả đang chưa hết sững sờ vỗ tay không ngớt. 
Ngay từ hội diễn sân khấu lần thứ nhất (1980), ban giám khảo và khán giả thủ đô đã hết sức mến mộ tài năng và lòng dũng cảm của cô diễn viên trẻ Kim Anh của đoàn xiếc Hà Nội. Kim Anh giành luôn hai giải: giải nhất cho tiết mục đây dọc và giải nhì của cho tiết mục đu vòng đôi. Sau mười năm, người xem Kim Anh biểu diễn còn phát hiện ở cô một cảm quan thẩm mỹ tuyệt vời. Mặc dù cũng diễn bằng hình thể, xiếc khác, múa và kịch câm ở chỗ hầu như không có sự phù hợp bên ngoài người diễn. Không có nhạc viết riêng cho xiếc. “Tiếng nói nội tâm” của xiếc nếu có chỉ đạt đến khi vươn lên đỉnh điểm của nghệ thuật biểu diễn. Kim Anh đã vượt lên trình độ kỹ thuật điêu luyện đạt tới vẻ đẹp thẩm mỹ của xiếc, Kim Anh biết khai thác mọi yếu tố phụ diễn để tạo nên một tổng thể đẹp hoàn chỉnh đến từng chi tiết. Động tác mềm mại đã cho lớp gân bắp của đôi tay và cơ thể căng cứng khi leo dây. Biết xử lý độ nhấn của động tác theo âm nhạc tạo nên tiết tấu có nhịp điệu của toàn bài, vừa đẹp về cấu trúc hình thức, vừa gây hiệu quả xiếc đưa khán giả kết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Ba mươi tuổi, bước vào ngưỡng nghiệt ngã đối với nhiều nghệ sĩ hình thể, Kim Anh vẫn giữ được điều mà bất cứ người phụ nữ và diễn viên nào cũng thèm muốn: Sự trẻ trung và sức khỏe dẻo dai nhờ luyện tập. Tâm sự với Kim Anh, chị nói nhiều về đoàn xiếc Hà Nội, về các bạn diễn, về nỗi vất vả khó khăn mà các anh chị đã trải qua và chặng đường trước mắt. Nghe tôi hỏi về tiết mục dây dọc, tiết mục từng được hoan nghênh nhiệt liệt trong các chương trình, liên hoan xiếc ở Cu-ba, Liên xô, Ba Lan, Kim Anh thú thật: “Mình còn làm cho tiết mục này hay hơn, đẹp hơn”. Đến đây, tôi chợt hiểu, trong khó khăn hiện tại, trên cả hư danh, trên cả giải thưởng, chỉ có niềm hăng say sáng tạo cái đẹp mới giúp người nghệ sĩ tồn tại.
ANH ĐÀO – Báo phụ nữ Hà Nội – năm thứ sáu số 22 (110) – ra ngày 05-12 đến 20-12-1991
 
14/06/2017

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *